Fight Club novel

Tyler gets me a job as a waiter, after that Tyler’s pushing a gun in my mouth and saying, the first step to eternal life is you have to die. For a long time though, Tyler and I were best friends. People are always asking, did I know about Tyler Durden.

Tyler kiếm cho tôi một công việc bồi bàn.

Sau đó, Tyler dí súng vào miệng tôi và nói rằng, “bước đầu tiên đưa cậu đến cuộc sống vĩnh hằng là cậu phải chết.”

Tuy nhiên, trong một thời gian dài, Tyler và tôi đã là bạn thân của nhau. Mọi người luôn hỏi tôi rằng tôi có biết gì về Tyler Durden không.

With my tongue I can feel the silencer holes we drilled into the barrel of the gun. Most of the noise a gunshot makes is expanding gases, and there’s the tiny sonic boom a bullet makes because it travels so fast. To make a silencer, you just drill holes in the barrel of the gun, a lot of holes. This lets the gas escape and slows the bullet to below the speed of sound.

Tôi có thể cảm nhận rõ được bằng lưỡi của mình những lỗ giảm thanh mà chúng tôi đã khoan vào nòng súng.

Hầu hết sự ồn ào mà tiếng súng tạo ra bắt nguồn từ việc khí giãn nở, và vì viên đạn di chuyển quá nhanh, nó tạo ra thêm tiếng nổ nhỏ siêu thanh. Để làm ống giảm thanh, bạn chỉ cần khoan lỗ ở trên nòng súng, rất nhiều lỗ. Điều này cho phép khí thoát ra ngoài và làm viên đạn chậm lại dưới tốc độ âm thanh.

You drill the holes wrong and the gun will blow off your hand.

Bạn khoan sai lỗ và khẩu súng sẽ thổi bay tay bạn.

“This isn’t really death,” Tyler says. “We’ll be legend. We won’t grow old.”

“Đây thực sự không phải là cái chết,” Tyler nói. “Chúng ta sẽ trở thành huyền thoại. Chúng ta sẽ không già đi.”

I tongue the barrel into my cheek and say, Tyler, you’re thinking of vampires.

Tôi kề nòng súng vào gò má mình và nói, “Tyler, cậu đang nghĩ chúng ta là ma cà rồng à?

The building we’re standing on won’t be here in ten minutes. You take a 98 percent concentration of fuming nitric acid and add the acid to three times that amount of sulfuric acid. Do this in an ice bath. Then add glycerin drop-by-drop with an eye dropper. You have nitroglycerin.

Tòa nhà nơi chúng tôi đang đứng sẽ không còn ở đây trong vòng mười phút nữa.

Bạn hòa tan 98% nồng độ axit nitric (HNO3) bốc khói vào gấp ba lần lượng axit sulfuric (H2SO4) tương đương. Thực hiện việc này trong bồn nước đá. Sau đó thêm từng giọt glycerin bằng ống nhỏ mắt. Bạn có nitroglycerin (NG).

I know this because Tyler knows this.

Tôi biết điều này bởi vì Tyler biết điều này.

Mix the nitro with sawdust, and you have a nice plastic explosive. A lot of folks mix their nitro with cotton and add Epsom salts as a sulfate. This works too. Some folks, they use paraffin mixed with nitro. Paraffin has never, ever worked for me.

Trộn nitro với mùn cưa và bạn sẽ có một loại thuốc nổ dẻo tuyệt vời. Nhiều người trộn nitro với bông và thêm muối Epsom dưới dạng sulfat. Cách này cũng hiệu quả. Một số người dùng parafin trộn với nitro. Parafin chưa bao giờ có tác dụng đối với tôi.

So Tyler and I are on top of the Parker-Morris Building with the gun stuck in my mouth, and we hear glass breaking. Look over the edge. It’s a cloudy day, even this high up. This is the world’s tallest building, and this high up the wind is always cold. It’s so quiet this high up, the feeling you get is that you’re one of those space monkeys. You do the little job you’re trained to do.

Thế là Tyler và tôi đang ở trên nóc Tòa nhà Parker-Morris với khẩu súng được nhét trong miệng tôi. Chúng tôi nghe thấy tiếng kính vỡ.

Tôi nhìn qua mép tầng thượng, trong trạng thái bất ổn vượt quá giới hạn của bản thân. Đó là một ngày nhiều mây, thậm chí là với độ cao như này mà đánh giá. Đây là tòa nhà cao nhất thế giới và gió ở trên này luôn lạnh. Ở trên cao này quá yên tĩnh, bạn có cảm giác như mình là một trong những con khỉ không gian đó. Bạn làm công việc nhỏ mà bạn được đào tạo để làm.

Pull a lever.

Kéo cần gạt.

Push a button.

Nhấn nút.

You don’t understand any of it, and then you just die.

Bạn chẳng hiểu gì cả, và rồi bạn chết.

One hundred and ninety-one floors up, you look over the edge of the roof and the street below is mottled with a shag carpet of people, standing, looking up. The breaking glass is a window right below us. A window blows out the side of the building, and then comes a file cabinet big as a black refrigerator, right below us a six-drawer filing cabinet drops right out of the cliff face of the building, and drops turning slowly, and drops getting smaller, and drops disappearing into the packed crowd.

Bạn đứng trên một trăm chín mươi mốt tầng, nhìn xuống dưới. Con phố bên dưới lốm đốm những tấm thảm lông xù người, nhìn lên trên. Tiếng kính vỡ đến từ cái cửa sổ ngay bên dưới chúng tôi. Một chiếc tủ hồ sơ sáu ngăn màu đen to như chiếc tủ lạnh bay ra theo hướng cửa sổ phía cạnh bên của tòa nhà. Nó rơi thẳng qua mặt vách đứng tòa nhà, từ từ, nhỏ dần, rồi biến mất vào đám đông chật cứng.

Somewhere in the one hundred and ninety-one floors under us, the space monkeys in the Mischief Committee of Project Mayhem are running wild, destroying every scrap of history.

Đâu đó trong một trăm chín mốt tầng phía dưới chúng tôi, những con khỉ không gian trong Ủy ban Thực thi của Dự án Mayhem đang chạy nhảy điên cuồng, phá hủy mọi mảnh vụn của lịch sử.

That old saying, how you always kill the one you love, well, look, it works both ways.

Chuyện xưa như Trái Đất, rằng bạn luôn làm tổn thương người bạn yêu đến nhường nào. Thực ra, nó xảy ra trên cả hai phương diện.

With a gun stuck in your mouth and the barrel of the gun between your teeth, you can only talk in vowels.

Với một khẩu súng nhét trong miệng và nòng súng ở giữa hai hàm răng, thì bạn chỉ phát âm được các nguyên âm thôi.

We’re down to our last ten minutes.

Chúng tôi còn mười phút cuối cùng.

Another window blows out of the building, and glass sprays out, sparkling flock-of-pigeons style, and then a dark wooden desk pushed by the Mischief Committee emerges inch by inch from the side of the building until the desk tilts and slides and turns end-over-end into a magic flying thing lost in the crowd.

Một chiếc cửa sổ khác vỡ tan tành, kính bắn ra ngoài không trung như đàn chim bồ câu lấp lánh. Một chiếc bàn gỗ tối màu do Ủy Ban Thực thi đẩy ra hiện ra rõ mồn một phía hông tòa nhà; nó nghiêng, trượt, và xoay theo một quỹ đạo kỳ diệu rồi mất hút trong đám đông.

The Parker-Morris Building won’t be here in nine minutes. You take enough blasting gelatin and wrap the foundation columns of anything, you can topple any building in the world. You have to tamp it good and tight with sandbags so the blast goes against the column and not out into the parking garage around the column.

Tòa nhà Parker-Morris sẽ không còn gì cả trong vòng chín phút nữa. Bạn chuẩn bị đủ gelatin dùng để nổ, đặt chúng ở tất cả các trụ móng, và bạn có thể kéo sập bất kỳ tòa nhà nào trên thế giới. Bạn phải nén nó thật chặt và cẩn thận bằng bao cát để tia nổ đi ngược thẳng vào trụ chứ không lan ra khu vực đỗ xe xung quanh.

This how-to stuff isn’t in any history book.

Phần hướng dẫn này không hề có trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào.

The three ways to make napalm: One, you can mix equal parts of gasoline and frozen orange juice concentrate. Two, you can mix equal parts of gasoline and diet cola. Three, you can dissolve crumbled cat litter in gasoline until the mixture is thick.

Ba cách để tạo ra bom napalm: 1) Bạn có thể trộn đều xăng và nước cam ép đông lạnh. 2) Bạn có thể trộn đều xăng và nước có ga không đường. 3) Bạn có thể hòa tan phân mèo vụn vào trong xăng cho đến khi hỗn hợp đặc lại.

Ask me how to make nerve gas. Oh, all those crazy car bombs.

Tôi tự hỏi về cách tạo ra khí độc thần kinh. Ồ, tất cả những chiếc xe bom điên rồ đó.

Nine minutes.

Chín phút.

The Parker-Morris Building will go over, all one hundred and ninety-one floors, slow as a tree falling in the forest. Timber. You can topple anything. It’s weird to think the place where we’re standing will only be a point in the sky.

Tòa nhà Parker-Morris sẽ sụp đổ, tất cả một trăm chín mốt tầng, chậm rãi như một cái cây đổ trong rừng. Loại cây gỗ để xây nhà. Bạn có thể kéo sập bất cứ thứ gì. Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng nơi chúng tôi đang đứng chỉ là một điểm trên bầu trời.

Tyler and me at the edge of the roof, the gun in my mouth, I’m wondering how clean this gun is.

Tyler và tôi ở rìa mái nhà, khẩu súng ở trong miệng, và tôi đang tự hỏi khẩu súng này sạch đến mức nào.

We just totally forget about Tyler’s whole murder-suicide thing while we watch another file cabinet slip out the side of the building and the drawers roll open midair, reams of white paper caught in the updraft and carried off on the wind.

Chúng tôi hoàn toàn quên đi mất toàn bộ cái vụ giết người-tự sát này của Tyler trong khi nhìn một chiếc tủ đựng hồ sơ khác trượt ra bên hông tòa nhà và các ngăn kéo mở tung giữa không trung, những tập giấy trắng vướng vào luồng gió và bị cuốn đi.

Eight minutes.

Tám phút.

Then the smoke, smoke starts out of the broken windows. The demolition team will hit the primary charge in maybe eight minutes. The primary charge will blow the base charge, the foundation columns will crumble, and the photo series of the Parker-Morris Building will go into all the history books.

Và rồi khói bốc ra từ những ô cửa sổ vỡ. Đội phá hủy của Dự án Mayhem sẽ cho nổ tung những kết cấu chính của tòa nhà trong vòng tám phút nữa, các trụ móng sẽ vỡ vụn và những hình ảnh về Tòa nhà Parker-Morris sẽ đi vào sử sách.

The five-picture time-lapse series. Here, the building’s standing. Second picture, the building will be at an eighty-degree angle. Then a seventy-degree angle. The building’s at a forty-five-degree angle in the fourth picture when the skeleton starts to give and the tower gets a slight arch to it. The last shot, the tower, all one hundred and ninety-one floors, will slam down on the national museum which is Tyler’s real target.

Loạt ảnh tua nhanh thời gian gồm năm tấm tất cả. Đầu tiên, tòa nhà đang đứng vững. Kế tiếp, tòa nhà sẽ ở một góc 80 độ. Sau đó là một góc 70 độ. Ở bức ảnh áp chót, phần xương sống của tòa nhà bắt đầu lung lay tạo một hình vòm nhẹ ở góc 45 độ. Phát súng cuối cùng, cả tòa nhà, tất cả một trăm chín mươi mốt tầng, sẽ giáng xuống bảo tàng quốc gia, mục tiêu thực sự của Tyler.

“This is our world, now, our world,” Tyler says, “and those ancient people are dead.”

“Đây là thế giới của chúng ta, ngay tại thời điểm này, thế giới của chúng ta,” Tyler nói, “và những con người cổ lỗ sĩ đó đã chết.”

If I knew how this would all turn out, I’d be more than happy to be dead and in Heaven right now.

Nếu tôi biết mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, thì tôi sẽ hạnh phúc hơn nhiều khi được chết và ở trên Thiên đường ngay lúc này.

Seven minutes.

Bảy phút.

Up on top of the Parker-Morris Building with Tyler’s gun in my mouth. While desks and filing cabinets and computers meteor down on the crowd around the building and smoke funnels up from the broken windows and three blocks down the street the demolition team watches the clock, I know all of this: the gun, the anarchy, the explosion is really about Marla Singer.

Trên đỉnh nóc Tòa nhà Parker-Morris với khẩu súng của Tyler trong miệng. Trong khi từng chiếc bàn làm việc, tủ hồ sơ và máy tính như những thiên thạch trút xuống đám đông xung quanh tòa nhà, khói bốc lên từ những ô cửa sổ vỡ và cách đó ba dãy nhà, đội phá dỡ đang đếm ngược đồng hồ, thì tôi biết rằng tất cả những điều này: khẩu súng, cuộc cách mạng, những quả bom hẳn phải liên quan gì đó tới cô nàng tên Marla Singer.

Six minutes.

Sáu phút.

We have sort of a triangle thing going here. I want Tyler. Tyler wants Marla. Marla wants me.

Chúng ta có một mối quan hệ kiềng ba chân đang diễn ra ở đây. Tôi muốn Tyler. Tyler muốn Marla. Marla muốn tôi.

I don’t want Marla, and Tyler doesn’t want me around, not anymore. This isn’t about love as in caring. This is about property as in ownership.

Tôi không muốn Marla, và Tyler không muốn tôi ở bên cạnh, không còn nữa. Đây không phải là về tình yêu mà là về sự quan tâm. Đây là về vấn đề tài sản như quyền sở hữu.

Without Marla, Tyler would have nothing.

Không có Marla, Tyler sẽ chẳng có gì.

Five minutes.

Năm phút.

Maybe we would become a legend, maybe not. No, I say, but wait.

Có thể chúng tôi sẽ trở thành huyền thoại, có thể không. Không, tôi nói, nhưng chờ đã.

Where would Jesus be if no one had written the gospels?

Liệu Chúa Jesus có còn là Ngài khi không có ai viết sách Phúc Âm?

Four minutes.

Bốn phút.

I tongue the gun barrel into my cheek and say, you want to be a legend, Tyler, man, I’ll make you a legend. I’ve been here from the beginning.

Tôi kề nòng súng vào gò má mình và nói, “cậu muốn trở thành huyền thoại, Tyler, anh bạn à, tớ sẽ biến cậu thành huyền thoại.” Tôi đã ở đây ngay từ đầu.

I remember everything.

Tôi nhớ tất cả mọi thứ.

Three minutes.

Ba phút.


Chapter 1.

Copyright © All rights reserved belong to Chuck Palahniuk.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *